Amélie không phải là một cô gái như những người khác. Cô từng chứng kiến con cá vàng của mình biến mất ngay trước mắt trong một hồ nước công cộng, mẹ cô qua đời trước nhà thờ Notre-Dame, và cha cô thì dồn toàn bộ tình cảm của mình cho một chú tượng thần lùn trong vườn. Amélie lớn lên và trở thành một cô phục vụ ở Montmartre, làm việc trong một quán bar do một cựu vũ công cưỡi ngựa điều hành. Cuộc sống của Amélie rất giản dị: cô thích bẻ lớp đường giòn của crème brûlée, ném đá cho chúng nảy trên mặt nước dọc bờ sông Seine, quan sát mọi người và để trí tưởng tượng của mình bay xa. Năm 22 tuổi, Amélie phát hiện ra mục tiêu của cuộc đời mình: sửa chữa và làm cho cuộc sống của những người xung quanh trở nên tốt đẹp hơn. Cô bắt đầu nghĩ ra đủ mọi kế hoạch để âm thầm can thiệp vào cuộc sống của nhiều người quanh mình. Trong số đó có bà quản lý chung cư ngày ngày ngồi uống rượu port một mình bên chú chó nhồi bông, Georgette – cô bán thuốc lá mắc chứng nghi bệnh, hay “người đàn ông thủy tinh”, người hàng xóm chỉ sống thông qua một bản sao bức tranh của Renoir. Sứ mệnh của Amélie bỗng chốc…